Thống kê
Hôm nay : 271
Tháng 12 : 3.366
Năm 2019 : 24.468
A- A A+ | Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ Tăng tương phản Giảm tương phản

Bài thơ: Em! Cô giáo mầm non.

Sự hy sinh thầm lặng của cô giáo mần non.

Bài thơ: Em ! Cô giáo mầm non

Em! Cô giáo mầm non

Em vào nghề

Khi vừa tròn 21

Thấm thoát đã 9 năm

Ai cũng hỏi

Em có chồng hay chưa

Em trả lời

Em chưa chồng

Nhưng là mẹ

Của một đàn con nhỏ

Đứa tập bò

Đứa tập đi

Đứa bi bô

Ê a tập nói

 

Nghĩ lại ai cũng cười

Xưa ghét con nít lắm cơ

Thích cô giáo thướt tha áo dài

Ừ thì cũng làm cô giáo

Nhưng không thướt tha với tà áo

Mà xắn quần xắn áo

Quay cuồng đủ thứ các công việc

Ôi ! Nghề mình

Ai cũng là siêu nhân

11 tiếng luôn tay chân

Vừa phải dỗ dành khi con khóc

Vừa phải phân xử khi con tranh cãi

Giành đồ chơi, đánh bạn giải quyết ngay

Vừa lo ăn, vừa lo ngủ

Khi con tè ị, cũng kham

Trưa ngủ cũng chẳng yên

Học trò mới ngủ khóc gọi mẹ

Cô dỗ dành hát à ơi

Con ho, con sốt cô chăm suốt

 

Sáng tới trường, xinh tươi như hoa nắng

Chiều, đầu bù tóc rối hóa hoa tàn

Bao nhiêu cực nhọc có xá chi

Nhưng hễ có tí điều sơ xuất

Ba mẹ la, ông bà nói đủ điều

Một con sâu làm rầu

Cả xã hội lên án

Bao nhiêu tủi uất, nghẹn trong lòng

Nhiều lúc muốn buông xuôi tất cả

Nhìn đàn con nhỏ ngây thơ

Như có sợi dây níu tay em lại

Nghĩ nghề mình cũng có niềm vui

Cứ tận tâm hết mình là đủ

Rồi mọi người sẽ hiểu thôi

Ai hỏi em làm nghề gì ấy ạ

Em trả lời

Em! Cô giáo mầm non

Làm mẹ của cả một đàn con.

(Sưu tâm)

 


Tác giả: Ban biên tập Web site
Nguồn: mnlienminh.ductho.edu.vn
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Tin liên quan
Lịch sự kiện
Fanpage Facebook